• 770945215304234_950x460.jpg
  • 399640961100246_950x460.jpg
  • 812742205667401_950x460.jpg
  • 481771992596456_950x460.jpg
  • 586339358164772_950x460.jpg
  • 339006909189308_950x460.jpg
  • 573425186979029_950x460.jpg
  • 460287497031531_950x460.jpg
  • 151952933026111_950x460.jpg
  • 469790290235222_950x460.jpg
  • 602053612466907_950x460.jpg
  • 050354722541837_950x460.jpg
0 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

Sự tha thứ

43 năm là thời gian quá dài để có thể nhớ tên của một người mà chúng ta chỉ gặp trong một thời điểm ngắn ngủi. Song, tôi không bao giờ quên tên một bà lão khách hàng hồi tôi đi giao báo ở Marinette, Wisconsin (Mỹ), khi ấy tôi mới 12 tuổi. Vâng, dường như mọi việc xảy ra chỉ mới hôm qua, bà đã dạy tôi bài học về sự tha thứ vô cùng ý nghĩa đối với cuộc đời tôi.

 

Vào một buổi chiều thứ bảy thật rãnh rỗi, tôi và một đứa bạn ngồi ở góc rất kín đáo trong vườn nhà bà lão và ném đá lên mái nhà của bà. Mục tiêu của trò chơi là quan sát những hòn đá lăn thành chùm xuống mái nhà rồi bắn xuống vườn như những ngôi sao chổi từ trên trời rơi xuống. Tôi tìm thấy một viên đá nhẵn thín và một cách đầy hào hứng ném nó đi. Nằm ngoài sự kiểm soát của tôi, viên đá bay thẳng về hướng cửa sổ phía sau nhà bà lão. Cửa kính vỡ vụn. Chúng tôi chạy trốn khỏi vườn nhà bà nhanh hơn bất cứ ngôi sao chổi nào chúng tôi đã tạo ra từ mái nhà bà trong buổi chiều hôm đó.

 

Tối đầu tiên, nỗi sợ hãi bị bắt đã lấn át cả sự lo lắng cho bà lão với cái cửa sổ bị vỡ. Song, vài ngày sau đó, khi chắc chắn rằng mình không bị phát hiện, tôi bắt đầu thấy hối hận. Bà vẫn đón tôi bằng nụ cười thường lệ mỗi khi tôi giao báo, nhưng tôi không còn cảm thấy tự nhiên mỗi khi gặp bà nữa.

 

Tôi quyết tâm tiết kiệm tiền giao báo và trong vòng ba tuần tôi đã có 7 USD, theo ước tính đủ để trả cho việc sửa cái cửa. Tôi bỏ tiền vào một phong bì kèm theo một lá thư, trong đó nói rằng tôi rất ân hận vì đã làm vỡ cửa sổ nhà bà và mong là với số tiền này bà có thể thay cửa mới.

 

Đợi đến khi trời tối tôi lẻn đến nhà bà và luồn chiếc phong bì qua khe cửa. Tôi thấy vô cùng nhẹ nhõm và nóng lòng chờ đợi đến khi tôi lại có thế nhìn thẳng vào mắt bà.

 

Hôm sau, khi đưa báo, tôi đã mạnh dạn đáp trả lại nụ cười ấm áp của bà. Bà cảm ơn tôi và bảo: "Bà cho cháu cái này”. Đó là một gói bánh quy. Tôi cảm ơn bà, tiếp tục lên đường và lấy bánh ra ăn. Sau vài chiếc bánh, tôi sờ thấy một chiếc phong bì, mở nó ra, tôi vô cùng choáng váng, bên trong bì thư ấy là 7 USD và một tờ giấy với dòng chữ. "Bà rất tự hào về cháu!"...

 

Bạn thấy không, một lỗi lầm nhỏ được tha thứ và trở thành một sự động viên to lớn. Đó cũng là kỷ niệm, là bài học cuộc sống quý giá, giúp tôi sống một cuộc đời trong tâm thế đầy bao dung như chính sự bao dung mà tôi đã từng được nhận.

 

(Sưu tầm)

 

Tin nên đọc khác