• 770945215304234_950x460.jpg
  • 399640961100246_950x460.jpg
  • 812742205667401_950x460.jpg
  • 481771992596456_950x460.jpg
  • 586339358164772_950x460.jpg
  • 339006909189308_950x460.jpg
  • 573425186979029_950x460.jpg
  • 460287497031531_950x460.jpg
  • 151952933026111_950x460.jpg
  • 469790290235222_950x460.jpg
  • 602053612466907_950x460.jpg
  • 050354722541837_950x460.jpg
0 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

TÂM TÌNH NGÀY THỨ 3

Thứ ba, ngày 24/9
 
...................
Chẵng hiểu bản lai vô nhất vật,
Công phu luống uổng một đời ai.
 
có lẻ vì thương chúng con phải luống uổng một đời nên suốt thời giảng pháp của hai ngày thứ hai và thứ ba Thầy đã bằng nhiều câu chuyện kể, nhiều cách phân tích thấu đáo để cho chúng con thấu hiểu cái bản lai vô nhất vật trong con. Qua các mẫu chuyện phép an tâm của Tổ Sư Bồ Đề Đạt Ma đối với Nhị Tổ Huệ Khả, chuyện bà già đưa đò chứng đạo,..., đã giúp chúng con hiểu rỏ cái tâm Phật trong con, để con có thể mạnh dạn tin rằng con chính là Phật, điều quan trọng là sau khi thấu hiểu điều này làm thế nào hằng sống được với tâm Phật bất sinh bất diệt này ?
 
Thưa Thầy, xin một lần nữa con xin tri ân Thầy đã giúp con thấu  hiểu điều căn bản này, tối nay khi nghe Thầy giảng, mọi điều trở nên sáng tỏ trong con, mừng vui và xúc động, nước mắt lại trào dâng, may mắn thay con đã được sống trọn vẹn trong nguồn chánh pháp qua lời Thầy giảng.
 
Trong một nhân duyên tình cờ con đến với đạo Phật, bước đầu qua lời khuyên niệm Phật của cư sỉ Diệu Âm, câu niệm Phật đã giúp con buông xã dần bản ngã chấp trước, cuộc sống tự nhiên dần thay đổi khá nhiều, rồi dò dẫm từng bước, con đến với pháp tu thiền, tự đọc một số sách và nghe pháp của Thầy Thanh Từ và Thầy Nhất Hạnh, con tập tu thiền, nhưng thú thực có nhiều điều con không hiểu rỏ, đặc biệt là các câu hỏi "mình là cái gì?", "ta là ai?" con đọc sách, nghe giảng về những điều này, nhưng sao cứ nghe lù mù không hiểu rỏ, để rồi hôm nay, thú thực con đã vui mừng đến rơi nước mắt, con đã hiểu rồi Thầy ơi, xin tri ân Thầy.
 
Nhưng làm thế nào để hằng sống với tâm Phật bất sinh bất diệt này con hiểu không phải là điều dể dàng, vì đúng như Thầy đã giảng, chúng con dầu đã hiểu tâm chính là cái hằng thấy hằng biết, nhưng luôn luôn chúng con bị cuốn trôi theo cái thấy cái biết, và đặc biệt là cái đang sở hữu.

Thưa Thầy, làm sao buông bỏ được thưa Thầy, đứa con của chính mình?, sau một thời gian không dài học Phật, con đã có thể buông bỏ một cách nhẹ nhàng được rất nhiều điều, mơ ước về một mái ấm gia đình, những tranh chấp thị phi, những lời khen tiếng chê, các thú vui giải trí, quần áo phấn son, thậm chí là mái tóc dài luôn để xỏa ngang vai đã được con buột lên gọn gàng để không dành nhiều thời gian cho mái tóc này nữa, (con thường nói vui với bạn bè, con đã có thể sẵn sàng cho ngày xuất gia rồi chỉ là chưa dám cạo đầu thôi), nhưng thực ra là điều con chưa thể vượt qua được là nỗi quan tâm cho đứa con của mình.
 
Phải thực tập như thế nào thưa Thầy? nỗi lòng của một người mẹ, tình yêu thương của người mẹ dành cho đứa con của mình, làm thế nào có thể buông bỏ được thưa Thầy???
 
Hoa Ngọc kính ghi

Hoạt động khác